Bị bạn trai 5 năm b:ỏ r::ơi để đi lấy con gái giám đốc, cô gái 25t lấy đại gã la/ng th//ang cho có chồng vì mẹ cô b//ệnh y///ếu lắm rồi. Thế nhưng ngày rước dâu thì cả họ nhà gái s//ốc ng//ất…
PHẦN 1: NĂM NĂM THANH XUÂN ĐỔI BẰNG MỘT CÂU “ANH HẾT YÊU RỒI”
Lan chưa bao giờ nghĩ mình là người kém may mắn.
Cô sinh ra trong một gia đình nghèo ở ngoại ô, cha mất sớm, mẹ bệnh tật triền miên. Từ năm 18 tuổi, Lan vừa học vừa làm, từng đồng học phí, từng bữa ăn đều là mồ hôi của chính cô.
Rồi cô gặp Hoàng.
Hoàng không giàu, không nổi bật, nhưng khi ấy anh là cả thế giới của Lan. Hai người yêu nhau suốt 5 năm, đi qua những ngày cuối tháng ăn mì gói, những đêm mưa dột mái trọ, những lần Lan nhịn ăn để Hoàng có tiền đóng học phí.
Lan tin rằng, chỉ cần họ đủ cố gắng, tình yêu sẽ thắng tất cả.
Nhưng đời không vận hành theo niềm tin của người nghèo.
Một buổi chiều, Hoàng gọi Lan ra quán cà phê quen. Ánh mắt anh lảng tránh, bàn tay liên tục siết chặt ly nước.
— “Lan à… anh xin lỗi.”
Cô cười, tưởng anh lại gặp khó khăn gì đó.
— “Có chuyện gì, mình cùng vượt qua mà.”
Hoàng hít sâu, giọng lạnh đi:
— “Anh không cưới em được. Gia đình anh đã sắp xếp cho anh lấy con gái giám đốc. Cưới cô ấy, tương lai anh mới mở ra được.”
Lan chết lặng.
— “Vậy… em là gì?”
— “Anh… anh cũng không còn yêu em nữa.”
Năm năm thanh xuân của cô, hóa ra chỉ đáng giá bằng một cái bắt tay làm ăn.
Tối hôm đó, Lan lang thang trên cầu vượt giữa cơn mưa như trút. Dòng xe phía dưới lao đi không ngừng, ánh đèn nhòe nhoẹt như chính cuộc đời cô lúc này.
Cô mệt rồi.
Mệt vì cố gắng, mệt vì tin người, mệt vì sống.
Lan trèo qua lan can.
Chỉ cần buông tay… là hết.
PHẦN 2: GÃ ĐÀN ÔNG LANG THANG DƯỚI CƠN MƯA VÀ LỜI KÉO CÔ TRỞ LẠI CUỘC ĐỜI
— “Cô muốn chết thì đừng đứng đó!”
Một lực mạnh giật lấy tay cô.
Lan hoảng hốt quay đầu. Trước mặt cô là một người đàn ông gầy gò, áo khoác sờn rách, mái tóc ướt mưa bết lại, đôi mắt sâu và u tối.
— “Cô nghĩ chết là xong à?” — giọng anh khàn đặc — “Cô chết rồi, ai chăm mẹ cô?”
Lan sững sờ.
— “Cô sống còn chưa xong, lấy tư cách gì bỏ cuộc?”
Những lời thô ráp ấy như một cái tát thẳng vào mặt Lan. Cô bật khóc, khóc như chưa từng được khóc.
Người đàn ông không hỏi thêm. Anh chỉ lặng lẽ mở chiếc ô rách, che cho cô, rồi cùng cô ngồi suốt đêm dưới gốc cây ven đường.
Sáng hôm sau, trước khi rời đi, anh chỉ nói một câu:
— “Tôi tên Nam. Nhớ lấy… sống còn khó hơn chết, nên đừng chọn cái dễ.”
Từ đó, Lan thỉnh thoảng gặp lại Nam ở khu công viên cũ. Ban ngày anh nhặt ve chai, tối đọc sách dưới ánh đèn đường. Anh ít nói, nhưng mỗi câu đều khiến Lan cảm thấy… được an toàn.
Ba tháng sau, biến cố ập đến.
Mẹ Lan nhập viện, ung thư giai đoạn cuối.
Bà nắm tay con gái, giọng yếu ớt:
— “Mẹ không cần gì… chỉ mong trước khi đi, thấy con mặc váy cưới…”
Lan cắn môi đến bật máu.
Đêm đó, cô suy nghĩ rất lâu… rồi tìm đến Nam.
— “Anh Nam…” — Lan nói thẳng — “Tôi không yêu anh. Tôi chỉ cần một đám cưới cho mẹ. Sau này… tôi không ràng buộc anh.”
Nam im lặng rất lâu.
Cuối cùng, anh gật đầu:
— “Được. Nhưng không phải vì thương hại. Tôi làm vì… cô xứng đáng có một cái kết đẹp.”
PHẦN 3: ĐÁM CƯỚI NGHÈO VÀ CÚ SỐC KHIẾN CẢ HỌ NHÀ GÁI TÁI MẶT
Đám cưới diễn ra đơn sơ ở quê.
Chú rể mặc bộ vest cũ rộng vai. Khách khứa xì xào:
— “Lấy đâu ra gã lang thang thế này?”
— “Con bé Lan chắc tuyệt vọng lắm rồi…”
Mẹ Lan được đẩy ra sân bằng xe lăn, ánh mắt rưng rưng hạnh phúc.
Đúng lúc làm lễ, một đoàn xe sang đen tuyền bất ngờ dừng kín con đường làng.
Những người đàn ông vest chỉnh tề bước xuống.
Một người trung niên cúi đầu trước Nam:
— “Thiếu gia, đã đến giờ rồi.”
Cả họ nhà gái đứng chết trân.
Nam chậm rãi tháo áo khoác cũ. Bên trong là bộ vest cao cấp vừa vặn. Ánh mắt anh thay đổi hoàn toàn — trầm ổn, sắc lạnh, đầy khí chất.
— “Tôi tên thật là Trần Gia Nam, Phó Chủ tịch Tập đoàn Gia Thịnh.”
Lan choáng váng.
Nam nhìn cô, giọng dịu xuống:
— “Ba năm trước tôi rời bỏ tất cả để sống lang thang. Nếu không gặp em đêm mưa đó… tôi cũng không muốn sống nữa.”
Đúng lúc ấy, Hoàng xuất hiện cùng vợ.
Anh ta tái mặt khi thấy Nam.
— “Sếp… sếp lớn?”
Nam chỉ nói một câu:
— “Từ hôm nay, Gia Thịnh chấm dứt mọi hợp tác.”
Hoàng sụp xuống.
Nam quay sang Lan, nắm tay cô:
— “Em không lấy đại ai cả. Em lấy người sẽ che chở em cả đời… nếu em cho phép.”
Lan bật khóc, gật đầu.
Mẹ cô mỉm cười, nước mắt lăn dài:
— “Vậy là… mẹ yên tâm rồi.”
Đám cưới hôm ấy,
không chỉ là lễ thành hôn.
Mà là ngày
một cô gái bị phản bội được bù đắp bằng cả đời yêu thương,
và một người đàn ông từng lang thang… tìm lại được mái nhà của mình.

