Trang Tin Online

Phụ nữ, giải trí, xã hội
Menu
  • Trang chủ
  • Xã hội
  • Tâm sự
  • Tử vi
  • Sao
  • Chính sách bảo mật
Home
Tâm sự
4h sáng nhà trai đến đón dâu, nhưng cả nhà gái vẫn đang ngủ: Mẹ cô dâu mở cửa ra nói 1 câu không ai ngờ. Mẹ chú rể lăn đùng ra đất ngất xỉu…

4h sáng nhà trai đến đón dâu, nhưng cả nhà gái vẫn đang ngủ: Mẹ cô dâu mở cửa ra nói 1 câu không ai ngờ. Mẹ chú rể lăn đùng ra đất ngất xỉu…

Thanh Thanh 19 Tháng 2, 2026

4h sáng nhà trai đến đón dâu, nhưng cả nhà gái vẫn đang ngủ: Mẹ cô dâu mở cửa ra nói 1 câu không ai ng;;ờ. Mẹ chú rể l;;ăn đù;;ng ra đất ng;;ất xỉ;;u…

Đêm cuối tháng mười một, gió mùa đông bắc quất từng cơn rát buốt lên mái tôn cũ kỹ của căn nhà nhỏ nằm lọt thỏm ở cuối con ngõ nghèo. Kim đồng hồ nhích dần đến con số 4, và sự tĩnh lặng của xóm lao động vẫn còn nguyên vẹn như một giấc ngủ sâu. Cho đến khi ánh đèn pha chói lòa của một đoàn xe sang bất ngờ rạch toạc màn đêm, đổ xuống con hẻm hẹp thứ ánh sáng lạnh lẽo như một cuộc đột kích.

Đó không phải một đoàn xe đi cấp cứu. Không phải công an. Mà là… đoàn rước dâu.

Đi đầu là bà Hạnh – mẹ của chú rể. Bà bước xuống xe với bộ áo dài gấm đỏ rực, cổ đeo chuỗi ngọc trai to bản, bàn tay đeo đầy nhẫn vàng. Đôi mắt bà sắc như dao, đảo quanh con ngõ tối om với vẻ khinh miệt không thèm che giấu. Bà cố tình chọn giờ này. Không phải vì ngày lành tháng tốt. Mà vì bà muốn cả xóm phải biết rằng cô dâu này “không xứng đáng” được cưới đàng hoàng.

“Cưới cho là may rồi, còn đòi hỏi giờ giấc,” bà Hạnh nhếch môi, giọng chát chúa vang lên trong đêm. Bàn tay nặng trĩu vàng của bà nện thẳng vào cánh cổng gỗ cũ kỹ.

Bên cạnh bà là chú rể – Khải. Bộ vest đen đắt tiền không che được vẻ tiều tụy trên gương mặt anh. Năm năm yêu nhau, năm năm thề thốt, vậy mà khi người yêu run rẩy chìa que thử thai hai vạch, câu đầu tiên anh nói lại là:

“Anh… chưa sẵn sàng. Hay mình suy nghĩ lại đi em.”

Câu nói ấy như một nhát dao cắt đứt mọi ảo mộng.

Người con gái ấy – Mai Anh – đã không khóc. Không van xin. Cô tìm đến tận công ty anh, đứng giữa sảnh đông người, giọng run nhưng ánh mắt cứng như thép:

“Anh có thể hèn. Nhưng con tôi không thể không có cha trên giấy khai sinh. Đừng ép tôi làm điều khiến anh phải hối hận cả đời.”

Sợ tai tiếng. Sợ mất ghế quản lý. Sợ mất danh dự. Khải buộc phải đưa mẹ đến “nói chuyện”. Và mẹ anh biến hôn lễ thành một buổi ban phát ân huệ.

Rước dâu 4 giờ sáng.
Cắt gần hết sính lễ.
Không tiệc cưới.
Không khách khứa.
Không danh dự.

Bà gọi đó là “giữ thể diện”. Nhưng ai cũng hiểu, đó là một cái tát vào lòng tự trọng của nhà gái.

Bên ngoài cổng, tiếng xì xào bắt đầu lan ra. Những chàng trai bê tráp run cầm cập vì lạnh. Bố Khải nhăn mặt:

“Sao nhà gái tối om thế này?”

Bà Hạnh cười khẩy:
“Chắc đang cuống cuồng chuẩn bị hồi môn. Con gái lỡ dở, gả được là mừng lắm rồi.”

Tiếng đập cửa dồn dập hơn.
Một phút.
Hai phút.
Mười phút.

Khải gọi điện. Không ai bắt máy.

Không khí bắt đầu trở nên kỳ lạ. Nỗi bực bội chuyển thành khó chịu. Khó chịu chuyển thành linh cảm bất an.

Rồi…

“Cạch.”

Cánh cửa mở ra.

Nhưng không có cô dâu. Không có pháo hoa. Không có tiếng cười.

Chỉ có một người phụ nữ trung niên đứng đó — bà Thủy, mẹ của Mai Anh.

Bà mặc bộ đồ lụa giản dị, tóc búi gọn, gương mặt bình thản đến lạnh người. Không vội vàng. Không cúi đầu. Không một chút thấp kém.

Bà nhìn đoàn người sang trọng như nhìn những vị khách lạc đường.

“Các vị đến đây có việc gì mà làm ồn giữa đêm thế?”

Câu hỏi nhẹ nhàng như gió… nhưng khiến cả đoàn chết lặng.

Bà Hạnh bật cười the thé:
“Chị giả vờ gì vậy? Hôm nay rước dâu! Gọi con chị ra đây ngay!”

Bà Thủy bước hẳn ra hiên, khoanh tay.

Ánh mắt bà bình tĩnh đến đáng sợ.

“Không cần rước nữa.”

Cả đoàn như không tin vào tai mình.

Bà Hạnh gằn giọng:
“Chị nói cái gì?”

Bà Thủy nhìn thẳng vào mắt bà ta, từng chữ rơi xuống như búa nện:

“Đêm qua tôi thức trắng. Và tôi nhận ra… nhà tôi nghèo thật. Nhưng vẫn còn đủ gạo nuôi thêm một đứa cháu. Không nghèo đến mức phải bán con vào nơi không có tình người.”

Không khí đông cứng.

“Chị có biết con chị đang mang bầu không?” bà Hạnh gào lên.

Bà Thủy mỉm cười. Một nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng.

“Tôi thà để cháu tôi gọi mẹ là cha. Còn hơn để nó lớn lên trong một gia đình coi sự tồn tại của nó là ‘ơn huệ’.”

Bà quay sang Khải.

“Từ hôm nay, cậu không cần phải ‘suy nghĩ lại’ nữa. Vì cậu… chưa từng tồn tại trong cuộc đời mẹ con nó.”

Cánh cửa đóng sập.

Tiếng khóa trái vang lên như một phát súng kết liễu.

Ngoài cổng, bà Hạnh gào thét điên loạn.
Khải đứng chết lặng.
Cả đoàn rước dâu biến thành đoàn người bị từ chối.

Bên trong rèm cửa, Mai Anh ôm bụng bầu, nước mắt rơi nhưng môi lại mỉm cười.

Cô vừa thoát khỏi một bi kịch.

Buông tay… đôi khi là cách giữ lại hạnh phúc.

Mùa đông qua đi.

Lời đồn rồi cũng chìm xuống như bùn lắng sau cơn mưa.

Mùa xuân đến, Mai Anh bước vào tháng cuối thai kỳ. Cuộc sống không dễ dàng, nhưng bình yên. Mẹ cô làm việc quần quật. Cô nhận việc tại nhà, vừa kiếm tiền vừa chuẩn bị cho con.

Cô học may từng chiếc áo bé xíu. Thêu từng con thú nhỏ. Mỗi mũi kim là một lời hứa: “Mẹ sẽ mạnh mẽ vì con.”

Khải biến mất hoàn toàn. Không tin nhắn. Không cuộc gọi. Như chưa từng tồn tại.

Một buổi chiều mưa phùn, Mai Anh chuyển dạ.

Tiếng khóc của một bé trai vang lên.

Căn phòng bệnh sáng bừng.

Cô đặt tên con là Bình — mong con một đời bình an.

Mai Anh không có chồng.
Nhưng cô có con.
Có mẹ.
Có gia đình.
Có lòng tự trọng.

Cô không “cưới cho là may”.

Cô chọn sống ngẩng cao đầu.

Và lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, cô biết chắc một điều:

Hạnh phúc… cuối cùng cũng chọn cô.

Prev Article

Related Articles

Người đàn ông nghèo mang theo một balo tiền mặt đi mua xe máy đắt tiền, nhân viên cửa hàng thấy nghi ngờ nên lập tức gọi CS tới

Người đàn ông nghèo mang theo một balo tiền mặt đi mua xe máy đắt tiền, nhân viên cửa hàng thấy nghi ngờ nên lập tức gọi CS tới

Chồng sống thực vật ăn ngủ 1 chỗ đã 10 năm nay, tôi hầu hạ chẳng kêu lấy nửa lời, vậy mà hôm rồi về quê giỗ ông tôi lên sớm dự kiến 1 ngày

Chồng sống thực vật ăn ngủ 1 chỗ đã 10 năm nay, tôi hầu hạ chẳng kêu lấy nửa lời, vậy mà hôm rồi về quê giỗ ông tôi lên sớm dự kiến 1 ngày

Bài viết mới

  • 4h sáng nhà trai đến đón dâu, nhưng cả nhà gái vẫn đang ngủ: Mẹ cô dâu mở cửa ra nói 1 câu không ai ngờ. Mẹ chú rể lăn đùng ra đất ngất xỉu…
    4h sáng nhà trai đến đón dâu, nhưng cả nhà gái vẫn đang ngủ: Mẹ cô dâu mở cửa ra nói 1 câu không ai …
    4h sáng nhà trai đến đón dâu, nhưng cả nhà …
  • Bảng lương theo vị trí việc làm, cán bộ, công chức và viên chức sắp có sự thay đổi từ tháng 3/2026
    Bảng lương theo vị trí việc làm, cán bộ, công chức và viên chức sắp có sự thay đổi từ tháng 3/2026
    Trả lương theo vị trí việc làm là việc căn …
  • Đàn bà số khổ thường có 2 chỗ này rất nhỏ: Xem bạn có không?
    Đàn bà số khổ thường có 2 chỗ này rất nhỏ: Xem bạn có không?
    Người xưa cho biết, nếu phụ nữ có 2 chỗ …
  • Độ tuổi muộn nhất để sinh con là bao nhiêu? Nếu đã quá tuổi này, hãy cố gắng đừng sinh con!
    Độ tuổi muộn nhất để sinh con là bao nhiêu? Nếu đã quá tuổi này, hãy cố gắng đừng sinh con!
    Trong những năm gần đây, ngày càng nhiều phụ nữ …
  • Khi một người xem thường bạn, đừng giao tiếp, đừng nổi giận, chỉ cần làm 2 điều này
    Khi một người xem thường bạn, đừng giao tiếp, đừng nổi giận, chỉ cần làm 2 điều này
    Đứng trước một người không tôn trọng mình thì chúng …

Trang Tin Online

Phụ nữ, giải trí, xã hội
Copyright © 2026 Trang Tin Online
Liên hệ: [email protected]