Về ra mắt nhà bạn trai bị b//ắt rửa 50 mâm bát, cô gái xinh đẹp xử lý vô cùng thông minh khiến cả nhà đằng trai phải nể, giục cưới gấp…
Ngày đầu về ra mắt nhà người yêu, Linh chuẩn bị kỹ đến mức gần như thuộc lòng từng cử chỉ của mình trước gương. Cô chọn chiếc váy dài màu kem, thanh lịch nhưng không phô trương. Tóc buộc thấp, trang điểm nhẹ, đôi giày bệt đơn giản. Cô muốn mình trông đúng như con người thật: điềm đạm, lễ phép và không thích gây chú ý.
Linh sinh ra trong gia đình giáo viên, lớn lên với những bữa cơm có quy tắc, những câu nhắc nhở nhỏ về lễ nghĩa và sự tinh tế. Cô nghĩ rằng buổi ra mắt chỉ là một bữa gặp gỡ ấm cúng. Nhưng cô không biết, đó lại là một “bài kiểm tra” mà cả gia đình bên kia đã âm thầm sắp đặt.
Hôm đó, nhà Quân – bạn trai Linh – tổ chức đại tiệc mừng thọ ông nội tròn tám mươi tuổi. Khách khứa kéo về đông nghịt, xe cộ đậu kín cả con đường. Năm mươi mâm cỗ trải dài kín sân. Tiếng nói cười, tiếng chúc tụng rộn ràng từ sáng đến chiều.
Linh đến từ sớm phụ bày bàn, xếp ghế. Mẹ Quân tiếp đón rất lịch sự, nhưng ánh mắt bà lại có gì đó dò xét. Bà nhìn Linh từ đầu đến chân, từ đôi giày đến mái tóc, như đang âm thầm đánh giá từng chi tiết nhỏ.
Buổi tiệc kết thúc khi mặt trời bắt đầu ngả vàng. Khách ra về, tiếng ồn dần lắng xuống. Sân nhà chỉ còn lại những chồng chén đĩa cao ngất, mâm inox phủ một lớp dầu mỡ đen bóng. Mùi thức ăn nguội trộn với mùi nước rửa bát thoang thoảng trong không khí.
Đúng lúc Linh đang phụ gom ghế, mẹ Quân gọi cô lại.
Giọng bà không lớn, nhưng đủ lạnh:
— Con gái về nhà bạn trai, cũng nên biết xắn tay phụ việc. Ở quê, ai chẳng thế. Cháu vào rửa giúp bác mấy cái mâm bát nhé.
“Mấy cái.”
Chỉ hai chữ. Nhưng khi Linh nhìn sang bồn nước, cô khựng lại.
Không phải “mấy cái”.
Là năm mươi mâm cỗ.
Chén đĩa chồng cao đến ngang ngực. Mâm lớn, khay nhỏ, nồi niêu, đũa muỗng… như một ngọn núi vừa đổ xuống giữa sân.
Xung quanh, vài người họ hàng đứng khoanh tay cười cười.
— Xem con dâu tương lai có đảm không.
— Con gái thời nay toàn văn phòng, chắc chưa rửa nhiều bát đâu.
Quân đứng cạnh, định lên tiếng thì mẹ anh liếc một cái sắc lạnh:
— Đàn ông biết gì. Việc đàn bà, để con gái người ta thể hiện.
Không khí chợt trở nên ngột ngạt.
Chỉ cần Linh phản ứng sai một nhịp, mọi thứ có thể sụp đổ.
Cô không nói gì. Chỉ mỉm cười rất nhẹ. Tháo khuyên tai, xắn tay áo, bước vào bếp lấy tạp dề.
Ai cũng nghĩ cô sẽ bắt đầu cúi xuống rửa.
Nhưng Linh dừng lại.
Cô lấy điện thoại ra. Gọi một cuộc. Rồi thêm một cuộc nữa.
Quay lại, cô nói bình tĩnh:
— Dạ, bác cho cháu mười lăm phút. Cháu xin phép xử lý theo cách của mình.
Cả sân im bặt.
Mười lăm phút sau, một chiếc xe tải nhỏ thắng “két” trước cổng.
Bốn người mặc đồng phục bước xuống, mang theo chậu nước, hóa chất, găng tay, máy xịt áp lực.
Dịch vụ vệ sinh tiệc cưới.
Họ làm việc nhanh như một cỗ máy. Rửa – tráng – lau – xếp. Nhịp nhàng và chuyên nghiệp đến mức khiến mọi người đứng nhìn mà quên cả nói chuyện.
Chưa đầy một tiếng, sân nhà sạch bóng. Chén bát xếp ngay ngắn như chưa từng có bữa tiệc nào.
Mẹ Quân đứng chết lặng.
— Cháu… gọi ai vậy?
Linh cúi đầu lễ phép:
— Dạ, dịch vụ vệ sinh tiệc cưới ạ. Mỗi mâm 20 nghìn, tổng một triệu. Cháu quen nên họ giảm còn tám trăm. Cháu xin phép được tự trả. Cháu sợ rửa không sạch và làm mất thời gian của cả nhà.
Một người cô buột miệng:
— Trời ơi… con bé này khéo thật!
Nhưng mẹ Quân vẫn chưa hài lòng.
— Nhà bác coi trọng phụ nữ biết hy sinh. Không phải cứ dùng tiền là xong.
Cả sân lại im lặng.
Linh nhìn thẳng vào bà. Ánh mắt dịu dàng nhưng kiên định:
— Dạ, cháu cũng tin vào sự hy sinh. Nhưng cháu nghĩ phụ nữ hiện đại có thể hy sinh thông minh. Cháu vẫn sẵn sàng gánh vác việc nhà. Nhưng khi có cách giải quyết hiệu quả hơn, cháu chọn cách đó để mọi người đỡ vất vả.
Đúng lúc ấy, ông nội Quân chống gậy bước ra. Ông đã nghe từ đầu đến cuối.
Ông bật cười lớn:
— Giỏi! Quan trọng không phải rửa bao nhiêu cái bát… mà là cách con bé xử lý vấn đề. Bình tĩnh, không tự ái, lại khiến người khác nể phục. Loại con dâu thế này, nhà này phải cưới gấp kẻo mất!
Cả sân bật cười. Không khí căng thẳng tan biến như chưa từng tồn tại.
Quân siết chặt tay Linh, ánh mắt anh lấp lánh niềm tự hào mà từ đầu buổi anh không dám thể hiện.
Từ sau buổi ra mắt ấy, thái độ mẹ Quân thay đổi hoàn toàn. Bà chủ động gọi điện hỏi thăm, gửi đồ ăn quê, giọng nói ngày càng ấm áp.
Và lần nào cũng kết thúc bằng câu nói nửa đùa nửa thật:
— Bao giờ cháu rảnh về chơi lâu lâu nhé… mà đừng để bác chờ lâu quá, bác còn muốn bồng cháu nội nữa cơ.

